

Gió là em
chẳng làm thinh
Thổi về nơi ấy gọi "mình"
xôn xao.
Đôi khi
buồn bỗng dâng trào
Dòng sông u tịch thì thào...
xót xa
Gió là em
buổi chiều tà
Chạnh lòng năm tháng mặn mà
cố nhân.
Rồi nơi ấy
gió dừng chân
Hình như một thoáng tần ngần...lại
đi.
Gió là em
đợi những gì?
Chiều mưa ướt áo, dầm dề, loãng
tan.../.









.jpg)





